Triết lý làm việc của Oliu ở đây đơn giản lắm: Chúng tôi làm, trước hết là vì chính công việc này giúp mỗi người trở nên tốt hơn, kiên nhẫn hơn và hiểu biết hơn qua từng ngày. Chúng tôi tin rằng, chỉ khi người làm nghề thực sự đặt cái tâm vào việc rèn luyện bản thân và thấu hiểu vật liệu, thì không gian tạo ra mới có đủ sự chân thực để trở thành một 'nơi an trú' đúng nghĩa. Văn hóa, suy cho cùng, chính là cái nếp nghĩ, nếp làm tử tế của con người, để từ đó tạo nên những trải nghiệm 'lành' cho cả người làm lẫn người ở.
Thú thật, bây giờ nhắc đến từ 'Xanh' trong xây dựng, ai cũng thấy nó rộng quá, đôi khi khó mà nói cho hết nghĩa. Nhiều khi chúng ta cứ mải mê tính toán xem phải lắp thêm máy móc gì, hay đạt thêm chứng chỉ nào để ngôi nhà trông có vẻ bền vững hơn. Nhưng có lẽ, cái gốc của sự bền vững đôi khi chỉ đơn giản là cách mình đối xử với môi trường, nắng gió xung quanh. Thay vì cố gắng xây một khối hộp kín mít rồi tìm cách làm mát nó bằng công nghệ, tại sao mình không học cách nương theo tự nhiên ngay từ đầu? Chẳng có giải pháp nào là hoàn hảo cả, chúng ta cũng chỉ đang vừa làm vừa học, cố gắng tìm lại sự cân bằng để công trình mình làm ra không trở thành gánh nặng cho môi trường. Đó không phải là điều gì quá lớn lao, mà chỉ là cách mình chọn sống khiêm nhường hơn một chút với thiên nhiên mà thôi.
Thay vì chỉ làm theo những gì có sẵn, chúng tôi thích thử xem nếu làm khác đi một chút thì bề mặt vật liệu sẽ thay đổi thế nào, liệu nó có mang lại cảm giác dễ chịu hơn cho người dùng hay không. Những câu hỏi của chúng tôi thực ra đơn giản lắm: Làm sao để vật liệu này bền hơn trong thời tiết nồm ẩm? Làm sao để người thợ thi công dễ dàng hơn mà vẫn giữ được chất cảm? Cứ thế, mỗi ngày chúng tôi lại hiểu thêm một chút về cái nết của vật liệu để cải thiện sản phẩm của mình tốt hơn.