Văn hóa trong kiến trúc là một kho tàng rất lớn và mỗi người sẽ có một cách riêng để cảm nhận. Có người tìm thấy cảm hứng qua những đường nét hoa văn xưa cũ, còn ở đây, chúng tôi lại hay tò mò về những thứ căn bản hơn như vật liệu hay cách cha ông mình dựng nhà để thích nghi với nắng gió. Với chúng tôi, văn hóa không nằm ở đâu xa xôi, mà hiện hữu ngay trong trải nghiệm thực tế hằng ngày. Đó là cách một không gian có thể chạm vào cảm xúc, giúp tâm trí mình dịu lại ngay khi vừa bước chân vào.

Để làm được điều đó, chúng tôi không chọn bắt đầu bằng những tuyên ngôn lớn lao hay ảo tưởng rằng mình sẽ cứu rỗi điều gì đó vĩ đại. Triết lý làm việc của chúng tôi ở đây đơn giản lắm: Chúng tôi làm, trước hết là vì chính công việc này giúp mỗi người trở nên tốt hơn, kiên nhẫn hơn và hiểu biết hơn qua từng ngày. Chúng tôi tin rằng, chỉ khi người làm nghề thực sự đặt cái tâm vào việc rèn luyện bản thân và thấu hiểu vật liệu, thì không gian tạo ra mới có đủ sự chân thực để trở thành một 'nơi an trú' đúng nghĩa. Văn hóa, suy cho cùng, chính là cái nếp nghĩ, nếp làm tử tế của con người, để từ đó tạo nên những trải nghiệm 'lành' cho cả người làm lẫn người ở.
Cách chúng tôi nghĩ về văn hóa thường xoay quanh ba điều bình dị sau:
1. Mày mò từ những gì tự nhiên và sẵn có
Chúng tôi dành thời gian để tìm hiểu về đất và những vật liệu truyền thống không phải vì muốn hoài cổ, mà vì tò mò về cách chúng giúp con người sống hòa hợp với khí hậu nồm ẩm của mình. Bên cạnh đó, chúng tôi cũng nhìn vào những thứ như gốm phế thải, gạch vỡ… đang bị coi là rác để thử xem có thể "tái sinh" chúng thành một hình hài mới có ích hay không. Việc mày mò này là cách chúng tôi học cách trân trọng tài nguyên và tìm thêm những giá trị mới từ những gì tưởng chừng như đã cũ.

2. Không gian "biết vỗ về" tâm trí
Một ngôi nhà bền vững, theo cách chúng tôi nghĩ, trước hết phải mang lại sự an tâm. An tâm vì biết vật liệu quanh mình lành tính, và an tâm vì không gian đó hiểu được nhịp sinh học của con người. Thay vì những chương trình trị liệu cầu kỳ, chúng tôi tin rằng chính cái chất mộc mạc của vật liệu và sự tĩnh lặng của không gian có thể giúp con người cảm thấy được bao bọc, an toàn và thư thái một cách tự nhiên nhất.
3. Trân trọng dấu ấn của đôi bàn tay
Thủ công giúp chúng tôi gửi gắm sự tận tâm vào từng bề mặt. Đã làm thủ công với vật liệu tự nhiên thì khó mà đòi hỏi sự hoàn hảo tuyệt đối của máy móc. Đất có lúc chuyển màu, có lúc để lại những vết rạn li ti như một lẽ tự nhiên. Chúng tôi chọn cách nói rõ điều này ngay từ đầu vì sự thành thật với nhau. Những "khiếm khuyết" ấy, nếu nhìn bằng sự rộng lòng, chính là hơi ấm của sự sống và dấu ấn của bàn tay người thợ.
Suy cho cùng, chúng tôi không nghĩ văn hóa là cái gì đó để đem đi trưng bày. Nó chỉ đơn giản là cách chúng tôi chọn đối xử tử tế với công việc và vật liệu mỗi ngày. Chúng tôi vẫn đang vừa làm, vừa học, cố gắng hoàn thiện mình hơn qua từng dự án. Hy vọng rằng, sự tận tâm nhỏ bé đó sẽ giúp những không gian mà chúng tôi góp sức trở nên dễ chịu và gần gũi hơn, để ai bước vào cũng thấy nhẹ lòng như đang ở nhà của mình vậy.